Tôi cô đơn ngay chính nơi mà tôi gọi là gia đình, không một ai hiểu tôi có lẽ vì tôi chỉ là Dâu mà lại là người nhỏ nhất trong nhà. Ai cũng nghĩ họ hơn tôi _ tôi chấp nhận vì tôi là út.Họ làm điều sai tôi biết nhưng không nói được vì tôi là út.Nhưng cho dù tôi làm sai hay đúng thì đồng nghĩa với sai sót, bất cẩn và kém hiểu biết ( vì tôi là dân tỉnh lẻ còn họ là người Tp ).Khi tôi cố giải thích cho họ hiểu thì họ cố tình không nghe hoăc cho là tôi biện minh vậy thôi tôi chả giải thích làm gi nữa.Tôi muốn trút bầu tâm sự nhưng với ai bây giờ: chị dâu _ không ; chị ấy còn mong tôi bị loaị ra khỏi cái gia đình này ấy chứ , chị chồng _ càng không, các chị ấy chỉ đang đợi cơ hội giao huấn tôi thôi, mẹ chồng _ "trời"chẳng lẽ tôi lại đi nói với "bà" rằng con gái của "bà" không thông cảm cho tôi (trong khi họ cũng làm dâu), chồng tôi _ anh ấy chỉ thấy rằng tôi đang cố làm vấn đề thêm nghiêm trọng, rằng các chị không có ý xấu chỉ là các chị quan tâm em và đang nhắc nhở em, em là người nhỏ em phải nghe họ. Thế đấy vậy là tôi chỉ còn cách chấp nhận , nhiều lúc quá tuổi thân tôi khóc một mình , khóc cho trôi đi những niềm khuất tất, để thấy mình nhẹ nhõm hơn và rồi lại trở về với vị trí của tôi trong gia đình.
Tôi nhớ mẹ tôi.
Tôi muốn về với "bà" nhưng tôi phải lấy lý do gì đây ? Muốn gọi điện thoại cho "bà" kể cho "bà" nghe hết nỗi uất ức của tôi và được khóc trong tay mẹ như một đứa trẻ nhưng làm vậy tôi được gì ? Chỉ làm "bà" thêm xót xa ,chỉ làm "bà " thêm lo lắng vậy nên tôi quyết định giữ " uất ức ấy " cho riêng tôi
Từ bao giờ tôi sợ hết giờ làm việc, tôi sợ phải đối diện với những người chỉ biết có bản thân mình mà không bao giờ thử đặt mình ở vị trí của người khác để suy nghĩ vấn đề một cách thấu đáo.Tôi muốn lăng xã vào xã hội nhiều hơn nhưng còn con tôi ai chăm sóc, tôi ôm nó hôn nó và Khóc.( Mẹ xin lỗi vì đã để con chiệu nhiều thiệt thòi ).
Phải chăng tôi đã sai ngay từ khi bắt đầu ? Chỉ mới 4 năm kể từ khi bắt đầu mà tôi đã cảm thấy mình đuối sức liệu tôi có thể đi tiếp trên con đường mình đã chọn ?
Tôi nhớ mẹ tôi.
Tôi muốn về với "bà" nhưng tôi phải lấy lý do gì đây ? Muốn gọi điện thoại cho "bà" kể cho "bà" nghe hết nỗi uất ức của tôi và được khóc trong tay mẹ như một đứa trẻ nhưng làm vậy tôi được gì ? Chỉ làm "bà" thêm xót xa ,chỉ làm "bà " thêm lo lắng vậy nên tôi quyết định giữ " uất ức ấy " cho riêng tôi
Từ bao giờ tôi sợ hết giờ làm việc, tôi sợ phải đối diện với những người chỉ biết có bản thân mình mà không bao giờ thử đặt mình ở vị trí của người khác để suy nghĩ vấn đề một cách thấu đáo.Tôi muốn lăng xã vào xã hội nhiều hơn nhưng còn con tôi ai chăm sóc, tôi ôm nó hôn nó và Khóc.( Mẹ xin lỗi vì đã để con chiệu nhiều thiệt thòi ).
Phải chăng tôi đã sai ngay từ khi bắt đầu ? Chỉ mới 4 năm kể từ khi bắt đầu mà tôi đã cảm thấy mình đuối sức liệu tôi có thể đi tiếp trên con đường mình đã chọn ?
| Tôi ước có một gia đình trọn vẹn |